2011-06-25

Nhớ

Tự dưng muốn nói gì đó với anh.

Thật đấy, là tự dưng thôi. Sau một ngày vui chơi chẳng nhớ chút gì về anh, có chăng là câu chuyện kể về những gì em đã trải qua mà chính em như lạc giữa sương mù, mải miết, chẳng rõ mình muốn gì, cần gì, và cảm thấy gì. Mọi thứ xảy đến mà khi giật mình nhớ lại, em tựa như một người bàng quan đứng ngoài mọi việc.

Tự dưng thôi, khi đột nhiên nhớ đến anh, và yêu thương anh đến lạ.

Để rồi, muốn nói với anh điều gì đó, rằng, Jae à, em thương anh.

Thương anh, dù nhận ra rằng anh cũng chỉ bình thường như bao người.
Thương anh, dù biết anh lùn xỉn.
Thương anh, dù biết anh mặt mày quạu đeo, cau có, ngoài cười mà trong không cười.
Thương anh, dù vẻ mặt anh thay đối đến mức em bực hết cả mình.
Thương anh, dù biết anh chẳng để ai vào mắt.
.
.
.
Nhưng lòng anh đủ rộng để chứa đựng người anh yêu thương... là đủ.

Jae

Jae

Jae

Jae

Jae

.

.

.

Gọi anh, gọi anh, gọi anh...

Khi đêm tĩnh nhất, khi kết thúc ngày, khi trời rạng sáng.

Em gọi anh, và nhớ anh.

Jae à...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét