iTunes chạy random, đến bài nọ, chỉ nghe tiếng ngân nga, bất giác mình nhớ cả biểu cảm của họ lúc lên cao giọng. Vừa hát vừa khe khẽ cười, khuôn mặt sáng lấp lánh lấp lánh. Và lòng mình chợt quặn, chỉ muốn, rất muốn, nhìn lại những khuôn mặt ấy, ngày cũ.
Muốn cảm thán, thời gian như chó chạy ngoài đồng!
Thấy chưa? Hai năm rồi mười năm, đâu phải lâu lắm?
Và muốn rớt nước mắt khi type những dòng này... Sao tui nhớ mấy người quá, nhớ quá, nhớ quá...
●●●
Ai ghét em cứ ghét, tôi vẫn cứ thương.
Đôi khi thấy mình hơi ti tiện, thật lòng thì thấy có chút hả dạ, ha ha.
●●●
Chị Hưởng muốn nghỉ. Chậc, cũng chỉ biết cảm thán thôi. Rằng nhanh ghê, chưa chi đã phải đổi người.
Con người ta cứ đến đến đi đi, chỉ có mẹ cha là đi cùng mình đến cuối. Nhỉ?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét